Anh hùng LLVT Trần Văn Xuân Người con ưu tú của mái trường Thủy Lợi

Hơn 55 năm đã trôi qua từ khi Trường Đại học Thủy lợi thành lập, bao lớp thanh niên, sinh viên nhà trường nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc lên đường hành quân ra mặt trận anh dũng chiến đấu cho hòa bình của dân tộc. Một trong những người lính năm xưa là anh hùng Trần Văn Xuân cựu sinh viên lớp 8Đ, ngành Thủy Điện.

Một buổi sáng cuối tháng 3, chúng tôi rất vinh dự được gặp và trò chuyện cùng Anh hùng lực lượng vũ trang Trần Văn Xuân. Với bộ quân phục uy nghiêm vẫn đôi mắt sáng ngời niềm tự hào về những năm tháng chiến đấu cùng đồng đội. Bác Xuân không giấu được niềm vui, niềm xúc động khi trở lại trường xưa. Nhớ những ngày đầu tiên đặt chân vào trường, khi đó chàng thanh niên 18 tuổi Trần Văn Xuân theo học tại khu sơ tán thôn Quỷnh – xã Nghĩa Phương – huyện Lục Nam – tỉnh Hà Bắc (cũ) nay là tỉnh Bắc Giang. Cuộc sống thầy trò đầy khó khăn khi phải tự dựng nhà, làm giường, làm bàn học phục vụ cho công việc học tập. Nhưng, vượt lên trên tất cả, tình thầy trò, tình bạn thiêng liêng đã giúp bác vượt qua mọi khó khăn để vươn lên trong học tập. cuộc kháng chiến gian khổ không làm nhụt chí những con người có bản lĩnh, họ cùng nhau chia ngọt sẻ bùi, nhường nhịn nhau, giành thời gian cho bạn học và giúp đỡ nhau cùng tiến bộ.

 

 

Anh hùng Trần Văn Xuân nói chuyện với thế hệ trẻ Trường Đại học Thủy lợi 

Khi được hỏi điều gì đã giúp Bác vượt lên trên khó khăn gian khổ để học tập, thượng tá Trần Văn Xuân không chút ngại ngần đáp:“ Trước hết mình phải có cái tâm, mình phải nghĩ đến cha mẹ mình, mình phải nghĩ đến tổ quốc, những đồng chí đã ra chiến trường, những người lính đã nằm xuống. Bước vào năm thứ năm làm đồ án tốt nghiệp, bác Xuân nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ Quốc, nhận lệnh nhập ngũ, gác lại sự nghiệp học tập của mình. Vào đơn vị sau ba tháng huấn luyện, bác được phân công về tiểu đoàn 42 tên lửa SAM 2. Bằng những kiến thức của mình học trong hơn bốn năm học tại khu sơ tán, bác Xuân đã phát huy bản lĩnh của anh bộ đội cụ Hồ, luôn có chính kiến và sáng tạo trong chiến đấu. Chỉ một lần do bắn tên lửa để diệt máy bay địch không thành, hai vệt khói tên lửa lướt trên hầm trú ẩn đã là dấu hiệu địch phản công khiến tiểu đội 12 đồng chí còn lại 7 người. Đau xót trước những đồng đội ngã xuống, sau bao nghiền ngẫm tìm tòi, Trần Văn Xuân đã tìm ra cách đánh hiệu quả tiêu diệt được địch đảm bảo an toàn cho đồng đội, bác Xuân kể lại : “ Sau khi đánh thắng ngày 11/05,hai cái vệt khói của tên lửa quệt qua hai hầm thì hai hầm bị địch phản công nên mất mất 5 người, từ đó trở đi tôi mới quyết định chuyển sang không làm hố bắn nữa mà làm hầm chữ A cho anh em trú, còn khi nào bắn thì dùng cỏ khô ném lên. Các cụ có câu gió chiều nào theo chiều ấy, chạy theo chiều gió một trăm mét, tận dụng tất cả hố bom hố pháo làm hố bắn, nên khi bắn xong  tất cả những khói bụi đạn pháo đó lại là cái họa điểm được gió đẩy đi và đánh lừa được địch và bảy người chúng tôi luôn luôn an toàn. Để rồi ngày chiến thắng thì trong tiểu đội còn bảy người được hai người được phong anh hùng, đồng chí Hoàng Văn Quyết bắn rơi 16 chiếc và tôi bắn được 8 chiếc. Khi địch bắn Rocket vào cứ của trung tướng Hoàng Cầm, đồng chí Quyết bắn mãi, ngắm mãi không được, còn một quả duy nhất và một nguồn pin duy nhất, tôi báo cáo đồng chí chỉ huy xin được bắn và tôi đứng chính diện, nhìn thẳng 13 chiếc vào và dùng khung điểm đón bắn đưa quả đạn vào giữa đội hình, đạn tự hủy nhưng một chiếc rơi xuống như một quả dừa sau đó bốc khói lên…tức là hạ được một chiếc tại chỗ, rơi trước cách đó một cây số…” Lòng người lính năm xưa vẫn tràn đầy niềm tự hào về những chiến công mà ông và đồng đội đã đạt được, lúc thăng lúc trầm, xong người lính Trần Văn Xuân vẫn luôn giữ vững tư tưởng lập trường để hoàn thành xuất sắc mà cấp trên giao phó. Với những đóng góp cải tiến khí tài của mình, đồng chí Trần Văn Xuân đã được đặc cách lên giữ chức chính trị viên đại đội.

 Thành tích học tập 4 năm học với những điểm sô tối đa cùng với những chiến công trên chiến trường chống Mỹ đã một lần nữa mang niềm vui đến cho người con của Thủy Lợi. Bác Trần Văn Xuân được Thủ Tướng Phạm Văn Đồng kí lệnh đặc cách nhận bằng tốt nghiệp. Những nỗ lực của bác Xuân đã được đền đáp xứng đáng, là tấm gương cho các thế hệ  học tập. Khi được hỏi về cách học của mình để có những thành công như vậy, bác Trần Văn Xuân đã tâm huyết chia sẻ : “ Bây giờ thì nó lại khác, một là kiến thức nhiều, hai là cái lượng thông tin quá nhiều, các cháu…ví dụ như internet, ví dụ như tivi, quan hệ tất cả mọi thứ…nó làm cho việc học bị phân tán. Cho nên cái cũ không thể áp dụng vào bây giờ được, thế nhưng có một điều mà nó sẽ đúng với mọi thời đại và mọi thế hệ, đó là cứ học đi, còn học mà giỏi và có một cái mầy mò, khi học không được chắp nhặt mà phải biết tại sao lại không tìm được, phải tìm bằng được thì thôi thì không bao giờ quên. Tại sao tôi nói như thế, học đại học gần đến năm ra trường nhưng kiến thức tôi vẫn mang vào chiến trường để cải tiến khí tài. Khi trưởng thành làm cán bộ chính trị 12 năm, nhưng đến khi quân chủng điều về làm cán bộ tham mưu, tôi đã viét 9 quyển tài liệu, giúp quân chủng 9 quyển tài liệu, quản lí 3 bộ khí tài, đến bây giờ nói về khí tài tôi vẫn có thể nói được vì sao, vì nó nhập tâm. Tức là bằng cách học của mình, có phương pháp học khoa học thì lúc nào cũng có thể học, tất cả ghi vào tờ giấy con để sẵn trong túi. Nội dung một buổi học thì nhiều lắm, hơn 30 trang giấy, tài liệu thầy dạy thuộc lòng như cháo chảy có  những chỗ mình chỉ nghe thôi và chỗ nào chưa hiểu thì ghi lại, tìm tài liệu không được thì hỏi thầy, không được thì hỏi bạn để rồi cuối cùng tìm cho ra và ghi nó lại để cố mà nhớ.. thi vấn đáp thì tất cả những điều mà thầy bật mí lại là những điều thầy xoáy vào, chỉ những người nào mầy mò như tôi thì mới biết được, cho nên lúc nào tôi cũng được độc số, những câu hỏi khó thì tôi luôn trả lời được cho nên được điểm tối đa…”. Nghe bác nói đến đây ai cũng phải trầm trồ khen ngợi.

 

 

Anh hùng Trần Văn Xuân tiếp xúc với lãnh đạo Nhà trường 

      …Bác nhắn nhủ với các bạn sinh viên: Dù cuộc sống phức tạp đến đâu nhưng mình phải luôn nghĩ đến cha mẹ công ơn của những cha anh đi trước để lại cho mình một cái hậu thế đó là không khí hòa bình và cái giao lưu với lại thế giới, trên 100 nước để rồi đó chúng ta phải tích cực học ngoại ngữ tích cực học chuyên ngành, tiến tới mình sẽ là những người có được những kiến thức làm được những việc có ích cho đời”…Bác bày tỏ niềm hi vọng thế hệ tuổi trẻ nhà trường sẽ tiếp bước cha anh kế tục những trang lịch sử truyền thống vẻ vang của nhà trường để trưởng thành và xứng đáng với những danh hiệu cao quý mà đảng và nhà nước đã dành tặng cho ngôi Trường Đại học Thủy lợi Anh Hùng. Thời gian chỉ ngắn ngủi nhưng những lời chia sẻ và câu chuyện mà bác Xuân kể lại cho chúng tôi nghe hôm nay thật xúc động và ý nghĩa. Bác sẽ mãi mãi là tấm gương sáng cho lớp lớp thế hệ sinh viên nhà trường học tập noi theo. Mỗi câu chuyện, mỗi lời bác căn dặn tâm sự với các bạn trẻ có tác dụng rất lớn trong việc bồi đắp niềm tự hào dân tộc, tự hào về mái trường Thủy Lợi với bề dày truyền thống 55 năm xây dựng và trưởng thành. Trải bước cùng người lính Cụ Hồ năm xưa đi thăm quan phòng truyền thống nhà trường, chúng tôi nhận thấy cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi con người ta không ngừng phấn đấu và sống có ích cho xã hội cho cộng đồng. Niềm vui của thượng tá – Anh hùng lực lượng vũ trang Trần Văn Xuân bây giờ chính là đem nhiệt huyết và những bài học xương máu của mình truyền lại cho thế hệ trẻ. Về Ga Tía – Thường Tín – Hà Nội hôm nay các bạn có thể đến thăm tư được xây dựng đã lâu trên nền chiến tích hố bom lớn năm xưa mà anh hùng đã dày công kiến tạo. Tác phong kỉ luật của một sĩ quan quân đội, tính cẩn thận tỉ mỉ của một kĩ sư Thủy Lợi đã hun đúc nên một bức tượng đài người anh hùng Trần Văn Xuân bằng da bằng thịt. Nhân dịp kỷ niệm 55 năm thành lập trường, kính chúc Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Thượng tá Trần Văn Xuân – người con ưu tú của mái trường Thủy Lợi luôn mạnh khỏe để tiếp tục cống hiến cái tâm cái tài cho đất nước, cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Thực hiện: Đặng Xuân Lộc