Thủy  Lợi - Mong ước kỷ niệm xưa

Bài dự thi "sáng tác bài viết, video clip - Thủy lợi trong tôi"

Công việc bộn bề đôi khi làm ta quên đi niềm vui thực sự của cuộc sống, những vui buồn, giận hờn hay cả những kỷ niệm. Để rồi khi những tiếng ve râm ran cất lên, những bông phượng đỏ thắm nở rộ và những bông bằng lăng tím khoe sắc, bất chợt những giai điệu “Mong ước kỷ niệm xưa” lại vang lên trong tim tôi:

Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỷ niệm

Kỷ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô

Bạn bè mến thương ơi sẽ còn nhớ những giận hờn

Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha

Nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa!

Những giai điệu ấy luôn đem đến một cảm xúc rất khó tả, tôi bồi hồi nhớ lại những kỷ niệmvề một thời sinh viên đầy màu sắc. Tôi ước, giá như, giá như cái buổi lễ ấy, buổi lễ “Chia tay giảng đường” đừng diễn ra sớm như vậy để tôi có thể có thêm những kỷ niệm đẹp dưới mái trường, với thầy cô và bạn bè.Cái cảm xúc nâng nâng trong buổi lễ ấy vẫn in đậm trong tâm trí tôi.

Buổi lễ chia tay giảng đường của 2 lớp ngành Công nghệ kỹ thuật xây dựng được tổ chức với niềm biết ơn Nhà trường, thầy cô, với tình thầy trò, tình bạn đầy gắn kết. Đó là lời tri ân từ tận đáy lòng của một thế hệ sinh viên nữa sắp ra trường đối với những người lái đò đưa thế hệ kỹ sư tương lai đi xây dựng đất nước; đồng thời cũng là lời chia tay nghẹn ngào của những người bạn sau gần năm năm gắn bó đầy yêu thương. Bốn năm rưỡi tuy là khoảng thời gian dài nhưng nó lại quá ngắn đối với sinh viên. Bởi vì, theo tôi cảm nhận, quãng đời sinh viên là thời gian đẹp nhất, và những giây phút hạnh phúc lại thường trôi qua rất nhanh.

Bắt đầu buổi lễ là những lời giới thiệu, những báo cáo kết quả học tập.Sau đó, Lời tri ân được trang trọng cất lên. Đó là lời cảm ơn sâu sắc, lòng biết ơn đối với sự tận tụy, quan tâm và động viên của thầy cô dành cho sinh viên, cũng là lời cảm ơn đến phụ huynh đã làm hậu phương vững chắc cho con em mình vững tin hoàn thành khóa học. Có một niềm tự hào khi Lời tri ân đó do chính mình viết ra và được cất lên trong hội trường trước sự chứng kiến của thầy cô, phu huynh và các bạn. Hòa theo lời đọc là những kí ức với thầy cô, gia đình ùa về. Là khi nói chuyện riêng bị thầy bắt được, là khi thầy dành cả tiết để trách mắng cũng có khi là trò chuyện vui vẻ với cả lớp; hay là khi ngại ngùng xin bố mẹ tiền thi lại, học lại; là khi bố mẹ so sánh mình với con nhà người ta... Bao buồn vui đó bỗng hòa chung vào cảm xúc tiếc nuối khi giờ đây sẽ không còn được nghe thầy cô, bố mẹ trách mắng, được nghe những lời khuyên bổ ích và những câu chuyện truyền cảm hứng đầy hấp dẫn của thầy cô.

Dòng cảm xúc chưa kịp lắng xuống thì bài hát “Cho bạn cho tôi” lại vang lên, chuyển hướng suy nghĩ của tôi. Cao trào là khi điệp khúc của bài hát, cả hội trường đứng bật dậy, đưa tay và hát theo giai điệu của bài hát. “Lời ca còn mãi cho bạn cho tôi, tình yêu còn mãi trong trái tim này... Thật sự lúc đó có chút cay cay nơi khóe mắt:

“Đặt bàn tay lên môi giữ chặt tiếng nâc nghẹn ngào

Thời gian sao trôi mau xin hãy ngừng trôi

Dù vẫn mãi luyến tiếc khi đã xã rồi

Bạn bè ơi vang đâu đây từng giọng nói tiếng cười

Những nỗi nhớ niềm thương gửi cho ai”.

Chỉ ít ngày nữa thôi, sau buổi Lễ tri ân này, bạn và tôi, mỗi người mỗi phương trời. Rất khó để có những buổi cúp học vì ngủ nướng, những buổi thức xuyên màn đêm để chạy đồ án môn, những buổi tụ tập đi du lịch vì lý tưởng “ trẻ không đi chơi già hối hận”... Hay đơn giản là sự tiếc nuối khi chưa tận dụng hết quãng thời gian bên bạn bè chỉ vì chút lười biếng cá nhân, lười đi chơi với lũ bạn vì tiếc ngủ, lười gặp bạn chỉ vì nhà nó ở hơi xa để sau này đi làm mới biết, sự “xa” đó chẳng ăn nhằm gì so với hiện tại.

Theo tiếng gọi của Tổ quốc, của tuổi trẻ, trong đám bạn ngày đó, thằng ngoài Bắc, đứa trong Nam, kẻ ra nước ngoài. “Tổ quốc vẫy gọi ta, cánh chim bay khắp phương trời, vẫn luôn luôn hướng về người, mái trường Thủy Lợi thân yêu”. Dù có xa cách nghìn trùng, thầy trò vẫn mãi là thầy trò, bạn bè vẫn mãi là bạn bè. Những kỷ niệm bên mái trường Thủy Lợi vẫn hằn rõ nét trong mỗi con tim. Giờ đây, nếu có một điều ước, chỉ ước được quay trở lại quãng đời sinh viên!

“Nếu có ước muốn cho cuộc đời này

Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại

Bên nhau tháng ngày, cho nhau những hoài niệm

Để nụ cười còn mãi lắng trên hàng mi

Trên bờ môi và trong những kỷ niệm xưa.”

 

Nguyễn Hải Hoàng – 53CT1

Thông tin tác giả:

Mã số: BV15

Họ Và Tên: Nguyễn Hải Hoàng

Cựu sinh viên lớp 53CT1

Bình chọn cho tác phẩm: Quý vị THÍCH (like) tại fanpage của Trường hoặc qua sự kiện tại đây

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Cuộc thi sáng tác bài viết, Video clip là nơi bạn cùng chia sẻ những bài viết, phóng sự, clip do bạn sáng tác, ghi lại những khoảnh khắc vui, độc đáo, đáng nhớ trong các hoạt động giảng dạy, công tác, học, chơi và kết bạn của đời sống giảng viên, sinh viên đầy màu sắc thể hiện bản thân là người yêu ngôi trường Đại học Thủy lợi. Tất cả các giảng viên, các bạn sinh viên trong và ngoài trường  đều có thể tham dự gửi bài viết, clip và trở thành chủ nhân của những giải thưởng hấp dẫn từ Ban tổ chức (BTC). 

Chi tiết cách thức tham gia và cách thức gửi bài xem tại đây

  Gửi ý kiến phản hồi
687