Đại học Thủy lợi có AHLĐ Lê Văn Kiểm - Kỳ 2

2. Đi học:

 Được học chữ là niềm hạnh phúc vô ngần của cậu bé Kiểm, từ những chữ cái đầu tiên do mẹ và các cô chú ở Quân Y viện dạy đánh vần, đến lớp học miền Nam trên đất Bắc. Những trường học sinh miền Nam trên đất Bắc có từ vỡ lòng cho tới cấp I, cấp II, cấp III, và được xây dựng ở nhiều địa phương trên miền Bắc. Cậu bé Lê Văn Kiểm cũng được Đảng và Nhà nước cho vào học ở trường học sinh miền Nam số 1 tại làng Chuông, Thanh Oai, Hà Đông sau đó là các trường học sinh miền Nam số 23, 24, 25, 27 tại xã Phụng Châu, Chương Mỹ, Hà Đông. Ở đây, cậu bé Kiểm và các bạn đồng học đã được sống trong sự đùm bọc và yêu thương của đồng bào miền Bắc với tất cả những gì nghĩa tình nhất, tốt đẹp nhất dành cho con em miền Nam ruột thịt. Những năm tháng học tập và rèn luyện nề nếp như môi trường quân đội, những giờ lao động kỹ thuật làm mộc, làm rèn, những giờ lao động trồng rau, cuốc đất, gặt lúa giúp dân… tất cả đã ghi trong dấu ấn của cậu bé Kiểm với những kỷ niệm không thể nào quên. Cũng từ đấy cậu bé học lớp 4 Lê Văn Kiểm đã biết tự vá quần áo cho mình, và suốt những năm tháng tại mái trường học sinh miền Nam trên đất Bắc cậu bé Kiểm là một học sinh ấn tượng, đa tài trong các hoạt động thể dục thế thao, trồng chuối, đi bằng hai tay trên xà kép, chơi đàn ghita, đàn violông, kèn acmônica, và đặc biệt là “tay kéo” Lê Văn Kiểm đã trở thành ấn tượng khó phai trong lòng nhiều bạn đồng học vì chỉ có một cái kéo, cái lược nhỏ mà cậu đã cắt tóc cho các bạn rất đẹp như thợ chuyên nghiệp.


AHLĐ Lê Văn Kiểm tại trường học sinh miền Nam (người đứng thứ hai từ phải sang trái)

Mười năm học tập trên đất Bắc dưới mái trường học sinh miền Nam cũng chính là khoảng thời gian cần và đủ để cho cậu học trò Lê Văn Kiểm trở thành chàng trai Lê Văn Kiểm với tất cả hoài bão và ước mơ cháy bỏng. Và cũng trong thời gian này, Kiểm đã có mối cơ duyên với một nữ sinh xinh đẹp là chị Trần Cẩm Nhung – cũng là một học sinh miền Nam, năm 1954 được tấp kết ra miền Bắc – người sau này đã đồng hành cùng anh chia ngọt sẻ bùi suốt cả cuộc đời…

Ông Lê Văn Kiểm và bà Trần Cẩm Nhung trong ngày cưới (01/5/1970)

Năm 1964, cánh cửa của Trường đại học Thủy Lợi mở rộng chào đón những chàng sinh viên đầy hoài bão như Lê Văn Kiểm. Cũng tại mái trường này, Lê Văn Kiểm đã tiếp thu được nhiều kiến thức, những chân trời mới đã và đang mở ra trước mắt anh. Trong nhận thức của mình, Lê Văn Kiểm cảm thấy rõ hơn ngoài tinh yêu và tâm huyết còn phải có kiến thức và trình độ để chắp cánh cho mọi ước mơ sau này.

Đang học năm thứ 2 đại học Thủy Lợi, Lê Văn Kiểm là một trong ba sinh viên được khám sức khoẻ và tuyển chọn ra từ hơn 200 sinh viên để tuyển vào phi công phục vụ trong quân đội và anh cũng có thời gian được trực tiếp luyện tập ở sân bay Bạch Mai. Làm phi công lái máy bay phản lực chiến đấu là mơ ước của hầu hết thanh niên thời đó, nhưng cũng có nghĩa là bay giữa sự sống và cái chết. Chính vì thế, khi biết anh là con duy nhất của liệt sĩ, nên theo chính sách cấp trên đã quyết định chuyển anh về lại trương đại học tiếp tục học tập để phục vụ Tổ quốc sau này.

Những năm tháng của thời sinh viên, khi đó đại học Thủy Lợi sơ tán trên núi rừng huyện Lục Nam tỉnh Hà Bắc, để lại nhiều kỷ niệm trong cuộc đời của anh. Lúc đó, sinh viên phải tự lên rừng đốn nứa, chặt cây, tự đan tranh làm nhà, tự làm giường để ngủ, tự trồng sắn để ăn cho có sức học hành. Đáng nhớ nhất là trong những ngày tháng sinh viên Thủy Lợi khoá 6E đi sơ tán tại xã Bảo Sơn, huyện Lục Nam để khảo sát làm đồ án hồ chứa nước Suối Nứa, sinh viên Lê Văn Kiểm được ở tại nhà mẹ Nguyễn Thị Diêm, mẹ đã nhường chiếc chõng tre duy nhất trong nhà cho anh nằm còn mẹ nằm đất “để các con giữ sức còn học hành”, nhưng rồi anh cũng không đành lòng nhìn mẹ nằm đất, đêm đó hai mẹ con cùng nằm chung trên chiếc chõng tre trong tiếng mưa thấm qua mái rạ, đó là đêm không thể nào quên trong cuộc đời của anh sinh viên Kiểm. Sau ngày giải phóng anh sinh viên thủy lợi ngày nào nay đã là một cựu chiến binh đã trở về thăm mẹ Diêm thì mẹ đã già yếu qua đời. Anh đã lập mộ khang trang cho mẹ, bà con dân làng rất cảm động trước tấm lòng của một sinh viên thủy lợi đã có những ngày tháng sơ tán tại làng mình. Có lần sinh viên Lê Văn Kiểm vừa kết thúc đợt thực tập khảo sát môn học trắc đạc tại Đồng Mỏ, tỉnh Lạng Sơn thì được tin mẹ bị ốm nặng, anh xin phép nhà trường về thăm mẹ. Khi được phép của nhà trường, với tình cảm nhớ thương mẹ, anh đã đạp xe hơn 200km từ Đồng Mỏ - Lạng Sơn tới Thạch Thành – Thanh Hoá trong suốt một đêm, một ngày để về thăm mẹ anh đang lâm bệnh nặng. Sau một ngày thăm, an ủi, động viên mẹ, mẹ anh vui và sức khoẻ đỡ hơn một chút, đồng thời để quay lại trường theo đúng ngày phép trường đã cho, anh xin phép mẹ trở về trường với bao tình yêu thương, lo lắng cho người mẹ hiền và anh lại tiếp tục đạp xe từ Thanh Hoá về Lục Nam, Hà Bắc (gần 200km), nơi trường đại học Thủy Lợi sơ tán, tiếp tục học hành… tất cả những kỷ niệm đó được mang theo anh như một hành trang không bao giờ có thể nào quên.

 

 

Cựu sinh viên Thủy lợi Lê Văn Kiểm ủng hộ nhân dân huyện Lục Nam (nơi trường Đại học Thủy lợi đã sơ tán từ 1965 - 1973) khắc phục hậu quả lũ lụt 2008

Cựu sinh viên Thủy lợi Lê văn Kiểm về thăm mẹ Nguyễn Thị Diêm, người mẹ đã cưu mang đùm bọc trong thời gian anh sơ tán và làm Đồ án Tốt nghiệp tại huyện Lục Nam

Khi tốt nghiệp đại học Thủy Lợi với tấm bằng Kỹ sư thủy lợi, Lê Văn Kiểm đã công tác trong ngành một năm. Thời đó chiến tranh rất ác liệt, nhiều thanh niên ở miền Bắc đã nhập ngũ vào Nam chiến đấu. Anh thấy mình là người miền Nam, được Đảng, Bác Hồ và nhân dân miền Bắc nuôi dạy trưởng thành, nên anh thấy phải có sự đóng góp với Tổ quốc để báo đáp công ơn to lớn đó và cũng là để báo đáp sự hy sinh, cống hiến của cha mẹ mình, vì thế anh đã viết đơn tình nguyện gia nhập quân đội nhân dân Việt Nam bằng chính dòng máu tuổi trẻ của mình.

.... 

(Còn nữa)
(Bài viết dựa theo cuốn sách “Anh hùng Lao động Lê Văn Kiểm – Đường đi và Đích đến” của tác giả Đoàn Mạnh Phương)