Đại học Thủy lợi có Anh hùng lao động Lê Văn Kiểm – Kỳ 1

Đại học Thủy lợi có Anh hùng lao động Lê Văn Kiểm – Kỳ 1

(Bài viết dựa theo cuốn sách

“Anh hùng Lao động Lê Văn Kiểm – Đường đi và Đích đến”

của tác giả Đoàn Mạnh Phương)

 

 

Anh hùng lao động
Lê Văn Kiểm

Cựu sinh viên Đại học Thủy lợi

 

Trong một đời người, tạo hoá sinh ra đôi bàn chân để đi trên những con đường. Nhưng trên những con đường tưởng chừng như phẳng lặng đó lại xuất hiện những đoạn dốc. Có những đoạn dốc thoải, có những đoạn dốc thẳng đứng đến hoa mắt, chùng chân. Trong những khoảnh khắc ấy, để vượt qua ngọn dốc thẳng đứng cao trước mặt kia cần phải có một trí tuệ, một nghị lực và một đôi mắt sáng tinh tường để xuyên vào đêm tối. Không thể đếm hết đã bao lần vượt dốc trong cả một đời người, mà mỗi lần vượt dốc là một kinh nghiệm quý để lớn lên.

- Đoàn Mạnh Phương -

1. Tuổi thơ:

Cậu bé Kiểm sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, giàu truyền thống yêu nước. Ông bà nội, ngoại của cậu đều tham gia hoạt động cách mạng từ những ngày đầu của cuộc kháng chiến. Bố và mẹ của cậu bé cũng đến với nhau từ tình yêu đất nước khi hai người gặp và yêu nhau trong những ngày đầu tham gia kháng chiến. Cậu bé Kiểm ra đời vào ngày 22/11/1945, sau ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh tuyên ngôn độc lập được vài tháng, trong niềm hạnh phúc vô ngần của bố và mẹ, được thừa hưởng nét rắn rỏi của cha, đôi mắt hiền của mẹ. Tuổi thơ gian khổ của cậu bé Kiểm gắn liền với những cuộc hành quân cùng ba mẹ được bắt đầu từ năm 1946, với những bát cháo nấu bằng những hạt cơm độn trích ra từ những phần cơm độn ăn chưa đủ no của những người lính Cụ Hồ đồng đội của ba mẹ cậu đã nuôi cậu bé lớn khôn, và theo suốt hành trình đó là sự yêu thương, đùm bọc của những người đồng đội của ba, của mẹ, của các gia đình người dân miền Trung tần tảo, chịu thương, chịu khó. Ký ức tuổi thơ của cậu bé Kiểm vẫn còn đọng mãi hình ảnh của những người chiến sĩ cách mạng mang trên mình vết thương của bom đạn, nhiều lần cậu bé đã khóc vì thương ba, thương các bác, các cô, các chú thương binh… Và rồi vào một đêm mùa thu năm 1949, mặc dù được đồng đội và nhân dân hết lòng chăm sóc, nhưng do vết thương quá nặng, ông Lê Văn Lân – ba của cậu bé Kiểm – đã vĩnh viễn ra đi trên tay một người đồng đội để lại một tấm gương dũng cảm chiến đấu chống kẻ thù, để lại nỗi đau vô bờ bến cho mẹ và cậu bé 4 tuổi sớm mồ côi cha…

Trong những năm tháng tiếp theo đó, cậu bé Kiểm được sống trong tình yêu nhân đôi của mẹ, vì mẹ “sống thay cả phần ba để nuôi dưỡng con nên người”, trong sự đùm bọc cưu mang của tình người giản dị mà nồng ấm tại mảnh đất Thọ Xuân – Thanh Hoá, sống trong tình thương yêu của người đồng chí, đồng đội của ba, mẹ… Phải chăng vì tất cả điều đó đã góp phần hình thành nên một nhân cách sống, một tấm lòng nhân hậu của người Anh hùng Lê Văn Kiểm mấy chục năm sau…

 
Còn tiếp