Hành trình tri ân từ mái trường đến những miền đất thiêng 

 

Từ Điện Biên đến Côn Đảo, từ Trường Sơn, Đường 9 đến Thành cổ Quảng Trị và Ngã ba Đồng Lộc, những chuyến đi của Trường Đại học Thủy lợi trong tháng 6 và tháng 7/2026 đã nối liền nhiều vùng đất thiêng của Tổ quốc. Tuy nhiên, điều đọng lại không chỉ là những vòng hoa, nén hương hay phút mặc niệm. Đó còn là một mạch nguồn nhân văn bền bỉ, được tạo nên từ sự chăm lo những người đang sống, gìn giữ ký ức của người đã khuất và trao truyền trách nhiệm cho các thế hệ hôm nay.

Mạch nguồn ấy không bắt đầu ở một chiến trường xa xôi, mà khởi đi từ chính mái trường bên phố Tây Sơn, trong cuộc gặp gỡ những người học có cha, mẹ là liệt sĩ, thương binh, bệnh binh và người có công với cách mạng.

Hành trình tri ân từ mái trường đến những miền đất thiêng 

Trường Đại học Thủy lợi gặp mặt sinh viên, học viên cao học và nghiên cứu sinh đang học tập tại trường có cha/mẹ là liệt sĩ, thương binh, bệnh binh và người có công với cách mạng.

Ngày 12/6/2026, Trường Đại học Thủy lợi tổ chức gặp mặt sinh viên, học viên cao học và nghiên cứu sinh thuộc các gia đình chính sách. Nhà trường trao thư tri ân của Hiệu trưởng, gửi tặng những phần quà và lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của từng người học. Thời điểm đó, Trường có một sinh viên là con liệt sĩ và 83 sinh viên, học viên cao học, nghiên cứu sinh có cha hoặc mẹ là thương binh, bệnh binh, người có công với cách mạng.

Sau mỗi con số là một câu chuyện gia đình. Có người lớn lên bên tấm bằng Tổ quốc ghi công được đặt trang trọng trong nhà; có người hằng ngày nhìn thấy những vết thương chiến tranh vẫn còn trên cơ thể cha, mẹ. Vì thế, việc quan tâm người học thuộc diện chính sách không chỉ là thực hiện chế độ theo quy định, mà còn là sự tiếp nối đạo lý của một mái trường luôn coi trọng nghĩa tình. Những phần quà có thể không lớn về vật chất, nhưng gửi đi một thông điệp rõ ràng: sự hy sinh của các thế hệ đi trước sẽ luôn được Nhà trường ghi nhớ; con em của họ sẽ được sẻ chia và đồng hành trên con đường học tập, trưởng thành.

Hành trình tri ân từ mái trường đến những miền đất thiêng 

Trường Đại học Thủy lợi tổ chức chương trình gặp mặt, tri ân các viên chức, người lao động là thương binh, thân nhân các gia đình liệt sĩ đang công tác tại Nhà trường.

Đạo lý tri ân ấy không chỉ được thể hiện trong sự quan tâm dành cho người học, mà còn hiện diện trong cách Nhà trường trân trọng những viên chức, người lao động đang trực tiếp góp sức xây dựng mái trường. Đúng dịp kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), Trường Đại học Thủy lợi tổ chức chương trình gặp mặt, tri ân các viên chức, người lao động là thương binh, thân nhân các gia đình liệt sĩ đang công tác tại Nhà trường. Hoạt động này nằm trong chuỗi chương trình đền ơn đáp nghĩa được Nhà trường triển khai hướng tới cán bộ, giảng viên, người học, cựu sinh viên và các gia đình chính sách. 

Trong không khí ấm áp, nghĩa tình, những lời thăm hỏi và những phần quà được trao không chỉ thể hiện sự quan tâm của Nhà trường, mà còn là sự ghi nhận đối với những mất mát, hy sinh mà mỗi gia đình đã trải qua. Có người mang trên mình thương tích của chiến tranh; có người lớn lên trong ký ức về người cha, người mẹ, người thân đã không trở về. Dẫu hoàn cảnh khác nhau, họ vẫn bền bỉ lao động, cống hiến và cùng các thế hệ cán bộ vun đắp sự phát triển của Trường Đại học Thủy lợi.

Cuộc gặp vì thế không đơn thuần là một hoạt động được tổ chức trong ngày kỷ niệm. Đó là lời khẳng định rằng tri ân phải bắt đầu từ sự quan tâm đối với những con người đang sống, từ việc lắng nghe, sẻ chia và trân trọng những đóng góp thầm lặng ngay trong chính mái trường. Từ nghĩa tình dành cho người học và người lao động thuộc các gia đình chính sách, mạch nguồn ký ức tiếp tục được nối về quá khứ qua Tượng đài Cựu sinh viên – Chiến sĩ nằm giữa khuôn viên Trường Đại học Thủy lợi.

Hành trình tri ân từ mái trường đến những miền đất thiêng 

Trường Đại học Thủy lợi tổ chức lễ dâng hoa tại Tượng đài Sinh viên – Chiến sĩ

Từ sự chăm lo trong hiện tại, ký ức được nối về quá khứ qua Tượng đài Cựu sinh viên – Chiến sĩ nằm giữa khuôn viên Trường Đại học Thủy lợi. Sáng 15/7, trước tượng đài, những đóa hoa tươi thắm được thành kính dâng lên tưởng nhớ các thế hệ sinh viên từng tạm gác giảng đường, khoác ba lô lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Theo tư liệu do Ban Liên lạc Cựu sinh viên – Chiến sĩ tập hợp, từ năm 1965 đến thời kỳ chiến đấu bảo vệ biên giới phía bắc, khoảng 1.000 sinh viên Trường Đại học Thủy lợi đã nhập ngũ qua nhiều đợt. Gần 700 người đã được xác định danh tính để ghi vào “Sổ vàng truyền thống”; khoảng 400 cựu sinh viên – chiến sĩ đã được kết nối và tiếp nhận những cuốn sổ, kỷ vật ghi dấu một thời quân ngũ.

Đằng sau những con số ấy là hàng nghìn tuổi hai mươi từng rời mái trường khi trang giáo trình còn dang dở. Có người trở về, tiếp tục học tập, công tác, trở thành kỹ sư, nhà giáo, nhà khoa học và cán bộ quản lý. Cũng có người đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường, để tên tuổi và sự hy sinh trở thành một phần thiêng liêng trong lịch sử Nhà trường.

Tượng đài vì thế không chỉ là một công trình tưởng niệm, mà còn là một “địa chỉ đỏ” ngay giữa giảng đường, nơi mỗi cán bộ, giảng viên và sinh viên có thể dừng lại, cúi đầu trước những người đi trước, để từ đó tự nhắc mình phải sống, học tập và cống hiến như thế nào cho xứng đáng.

Việc tiếp tục tìm kiếm thông tin, sưu tầm, bổ sung và số hóa hồ sơ, nhật ký, thư từ, hình ảnh, kỷ vật của các thế hệ cựu sinh viên – chiến sĩ càng trở nên cấp thiết khi thời gian không chờ đợi, nhiều nhân chứng lịch sử đã ở tuổi cao và không ít trường hợp hy sinh vẫn chưa được xác định đầy đủ. Công việc này cũng hòa chung với “Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ” đang được triển khai trên phạm vi cả nước, hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2027). Chiến dịch không chỉ huy động trách nhiệm của các cơ quan chức năng mà còn cần sự tham gia của đồng đội, thân nhân, địa phương và toàn xã hội trong việc cung cấp thông tin, đối chiếu tư liệu, tìm kiếm, quy tập và đưa tên tuổi các liệt sĩ trở về với gia đình, quê hương.

Trong dòng chảy chung ấy, việc Nhà trường gìn giữ ký ức về những sinh viên từng xếp bút nghiên lên đường chiến đấu không chỉ nhằm hoàn thiện những trang sử truyền thống của Trường Đại học Thủy lợi, mà còn góp phần thực hiện trách nhiệm thiêng liêng của thế hệ hôm nay: không để một sự hy sinh nào bị lãng quên, không để một người lính nào nằm lại mà thiếu tên tuổi, quê hương và sự tri ân của các thế hệ mai sau.

Cũng từ tinh thần ấy, Trường Đại học Thủy lợi đã chung tay ủng hộ Chương trình “Ngọn nến tri ân” lần thứ 5 năm 2026 do Hội Truyền thống Cựu chiến binh Trung đoàn 27, Mặt trận B5 Quảng Trị phát động. Nguồn lực đóng góp hướng tới việc mở rộng khuôn viên Đền thờ 2.500 liệt sĩ Trung đoàn 27, xây dựng tháp chuông, nhà đón tiếp thân nhân liệt sĩ, trao quà người có công và tổ chức các hoạt động tưởng niệm. Từ những đóa hoa trước tượng đài trong khuôn viên Trường đến những ngọn nến được thắp trên miền đất lửa, lòng biết ơn đã tìm thấy sự gặp gỡ trong cùng một nghĩa cử.

Không đợi đến những ngày cận kề 27/7, hành trình trở về các địa chỉ đỏ đã được mở đầu từ Điện Biên. Ngày 3/7, trong chương trình công tác tại địa phương, đoàn Trường Đại học Thủy lợi do GS.TS Nguyễn Trung Việt, Bí thư Đảng uỷ, Hiệu trưởng dẫn đầu đã đến Nghĩa trang Liệt sĩ quốc gia A1 và Đền thờ liệt sĩ trên đồi A1, thành kính dâng hương tưởng niệm những người đã ngã xuống trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Hành trình tri ân từ mái trường đến những miền đất thiêng 

Trường Đại học Thủy lợi dâng hương tại Nghĩa trang Điện Biên Phủ

Dưới chân đồi A1 lịch sử là nơi yên nghỉ của 644 cán bộ, chiến sĩ, phần lớn chưa xác định được danh tính. Giữa không gian ấy, chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” không còn chỉ là một mốc son được ghi trong sách giáo khoa, mà hiện lên qua từng tấm bia, từng ngôi mộ và những cuộc đời đã dừng lại vì độc lập dân tộc. Chuyến dâng hương trở thành một bài học trực quan về lòng yêu nước, để mỗi cán bộ, giảng viên hiểu rằng niềm tự hào về lịch sử phải được chuyển hóa thành tinh thần trách nhiệm trong công việc hôm nay.

Hành trình tri ân từ mái trường đến những miền đất thiêng 

Lãnh đạo Trường Đại học Thủy lợi đến thăm Côn Đảo

Từ Điện Biên ở cực tây Tổ quốc, mạch nguồn tri ân được nối đến Côn Đảo giữa biển Đông. Ngày 18/7, lãnh đạo Trường Đại học Thủy lợi đã đến với vùng đất lưu giữ những ký ức đặc biệt về các chiến sĩ cách mạng từng bị giam cầm, đày ải nhưng vẫn giữ vững khí tiết và niềm tin.

Côn Đảo hôm nay xanh màu của sự sống, nhưng phía sau vẻ bình yên ấy là những năm tháng đau thương không thể lãng quên. Đến với Côn Đảo không phải để khơi lại hận thù, mà để hiểu sâu hơn giá trị của tự do, để biết rằng bản lĩnh dân tộc được làm nên từ những con người có thể bị xiềng xích về thể xác nhưng không bao giờ khuất phục về tinh thần. Với một trường đại học, đó còn là bài học về nhân cách, về sự kiên định và trách nhiệm dùng tri thức phụng sự nhân dân.

Cao trào của chuỗi hoạt động là hành trình về nguồn qua miền trung trong những ngày từ 23 đến 26/7. Đoàn do GS.TS Nguyễn Trung Việt, Bí thư Đảng ủy, Hiệu trưởng làm Trưởng đoàn; cùng tham gia có PGS.TS Nguyễn Hữu Huế, Phó Bí thư Đảng ủy, Phó Hiệu trưởng Thường trực; đại diện các đơn vị, Hội Cựu chiến binh, Hội Cựu sinh viên và cán bộ Nhà trường.

Hành trình tri ân từ mái trường đến những miền đất thiêng 

Trường Đại học Thủy lợi đến dâng hương tại Khu tưởng niệm Đại tướng Võ Nguyên Giáp ở Đảo Yến, tỉnh Quảng Trị

Điểm đến đầu tiên là nơi an nghỉ của Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại Vũng Chùa – Đảo Yến. Giữa một bên là núi, một bên là biển, không gian bình dị nơi Đại tướng yên nghỉ gợi lại hình ảnh vị Tổng Tư lệnh luôn gần gũi với nhân dân, một con người có tài thao lược lớn nhưng suốt đời giữ đức khiêm nhường. Nén hương được dâng lên không chỉ để tưởng nhớ một danh tướng, mà còn để mỗi người tự nhắc mình về bài học lấy dân làm gốc, về lòng trung thành với Tổ quốc và trách nhiệm trước nhân dân.

Hành trình tri ân từ mái trường đến những miền đất thiêng 

Trường Đại học Thủy lợi đến thăm gia đình liệt sĩ Nguyễn Kỳ Sơn

Từ nơi an nghỉ của vị tướng huyền thoại, đoàn trở về thăm gia đình liệt sĩ Nguyễn Kỳ Sơn, cựu sinh viên khóa 12, lớp 12C. Đón đoàn là ba người em của liệt sĩ. Trong căn nhà mộc mạc, di ảnh người sinh viên – chiến sĩ được đặt trang trọng giữa nhà; những người thân đón đoàn như đón những người con từ mái trường của anh Sơn trở về.

Nguyễn Kỳ Sơn là người con cả trong gia đình có tám người con, gồm năm trai và ba gái. Trong ký ức của các em, anh không chỉ là một liệt sĩ, mà trước hết là người anh cả thông minh, cao ráo, đẹp trai, khéo tay và có nhiều tài lẻ. Anh sinh ra trong một gia đình nền nếp, có học thức, lớn lên với nhiều dự định và một tương lai rộng mở.

Tháng 9/1971, khi đang học năm thứ hai, Nguyễn Kỳ Sơn tình nguyện nhập ngũ. Người sinh viên ấy đã xin chuyển sang bộ binh để trực tiếp chiến đấu và anh dũng hy sinh tại chiến trường Quảng Trị khi mới tròn 20 tuổi. Giữa những ngày bom đạn, anh vẫn viết thơ, để lại những câu trong trẻo đến nao lòng:

“Tuổi 18 lên đường đánh Mỹ

Vui gì hơn anh lính tân binh”.

Cuốn nhật ký bằng thơ của Nguyễn Kỳ Sơn không chỉ là kỷ vật của gia đình, mà còn là một phần ký ức của mái trường Thủy lợi. Nó giúp người đọc hiểu rằng phía sau danh xưng “liệt sĩ” là một con người từng yêu thương, từng mơ ước, từng nhớ nhà và khao khát được sống trong ngày đất nước hòa bình.

Rời căn nhà nhỏ, hành trình tiếp tục đi qua những vùng đất nơi lịch sử được viết bằng máu. Tại Nghĩa trang Liệt sĩ quốc gia Trường Sơn, GS.TS Nguyễn Trung Việt thành kính thỉnh chuông tưởng niệm. Tiếng chuông ngân giữa đại ngàn như vọng về những năm tháng mà lớp lớp bộ đội, thanh niên xung phong, công binh, quân y, thông tin và lực lượng vận tải đã giữ cho tuyến chi viện chiến lược không bao giờ ngừng chảy.

“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước

Mà lòng phơi phới dậy tương lai”.

Khí thế ấy từng đưa những con người mới mười bảy, mười tám tuổi bước vào chiến trường. Nhưng khi đi giữa những hàng bia hôm nay, các thành viên trong đoàn không chỉ nhìn thấy một thế hệ anh hùng, mà còn nhìn thấy những người con chưa kịp trở về với mẹ, những người anh chưa kịp gặp lại các em và những người lính có tuổi quân mới chỉ được tính bằng ngày, bằng tháng.

Hành trình tri ân từ mái trường đến những miền đất thiêng 

Mỗi người đến từ một vùng quê khác nhau, mang theo một cái tên, một giọng nói và những ước mơ riêng. Khi Tổ quốc cần, họ đã cùng ôm trọn tình yêu đất nước trong trái tim tuổi trẻ. Vì thế, trước những hàng mộ nối dài, không ai bảo ai, các bước chân đều chậm hơn; mỗi nén hương được đặt xuống đều chứa đựng lòng biết ơn cùng niềm thương nhớ.

Hành trình tri ân từ mái trường đến những miền đất thiêng 

Trường Đại học Thủy lợi đến với Nghĩa trang Liệt sĩ quốc gia Đường 9

Tại Nghĩa trang Liệt sĩ quốc gia Đường 9, GS.TS Nguyễn Trung Việt và PGS.TS Nguyễn Hữu Huế đã thỉnh những hồi chuông tưởng niệm. Đoàn dâng hương tại bàn thờ Chủ tịch Hồ Chí Minh trong khuôn viên khu tưởng niệm, tưởng nhớ các cán bộ, chiến sĩ từng chiến đấu trên Mặt trận Đường 9, chiến trường Quảng Trị và thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại nước bạn Lào.

Hành trình tri ân từ mái trường đến những miền đất thiêng 

Đường 9 không chỉ là một địa danh quân sự, mà còn là dấu ấn của tình đoàn kết Việt Nam – Lào được vun đắp bằng sự đồng cam cộng khổ và cả máu xương. Hồi chuông giữa không gian tĩnh lặng gợi nhắc rằng hòa bình của mỗi dân tộc không tách rời tình hữu nghị, sự thủy chung và trách nhiệm cùng nhau bảo vệ những giá trị tốt đẹp.

Hành trình tri ân từ mái trường đến những miền đất thiêng 

Trường Đại học Thủy lợi đến với Thành cổ Quảng Trị

Chiều 24/7, khi đoàn đến Thành cổ Quảng Trị, trời bỗng nổi giông gió. Mây đen kéo về, những cơn gió mạnh lướt qua thảm cỏ xanh và những bức tường còn mang dấu bom đạn, khiến không gian vốn linh thiêng càng trở nên trầm mặc.

Trong lời thuyết minh về 81 ngày đêm bảo vệ thị xã và Thành cổ năm 1972, hình ảnh những chàng trai vừa rời ghế nhà trường, xếp bút nghiên, khoác áo lính được nhắc lại. Trong số họ có những sinh viên Trường Đại học Thủy lợi, những người từng mơ trở thành kỹ sư, từng nghĩ về những công trình và dòng sông sẽ được dựng xây trong ngày đất nước hòa bình.

Nhiều người đã không thể trở lại giảng đường. Khi những câu chuyện ấy được kể, các thành viên trong đoàn không kìm được nước mắt. Đó là nước mắt của đau thương trước những cuộc đời còn quá trẻ; nước mắt của xót xa khi nghĩ về những người cha, người mẹ đã chờ con; và cũng là nước mắt tự hào trước một thế hệ biết đặt vận mệnh Tổ quốc lên trên tương lai riêng của mình.

“Đò lên Thạch Hãn ơi… chèo nhẹ”.

Lời thơ ngắn như một lời nhắc người hôm nay phải bước nhẹ hơn, nói khẽ hơn trước miền đất mà máu xương của biết bao người lính đã hòa vào sông nước, cỏ cây. Cỏ Thành cổ vẫn xanh, nhưng màu xanh ấy không che khuất ký ức; trái lại, nó trở thành biểu tượng của sự hồi sinh, của cuộc sống được tiếp nối từ những hy sinh không bao giờ vô nghĩa.

Hành trình tri ân từ mái trường đến những miền đất thiêng 

Trường Đại học Thủy lợi đến với Ngã ba Đồng Lộc

Sáng 25/7, tại Ngã ba Đồng Lộc, đoàn công tác cùng các cựu sinh viên Trường Đại học Thủy lợi ở Hà Tĩnh thành kính dâng hoa, dâng hương trước phần mộ 10 nữ thanh niên xung phong. Người lớn tuổi nhất mới 24, người trẻ nhất vừa tròn 17. Họ ra đi khi chưa ai lập gia đình, khi phía trước vẫn còn những ước mơ về tình yêu, mái ấm và ngày đoàn tụ.

Những thước phim tư liệu về “tọa độ lửa” Đồng Lộc giúp người xem cảm nhận rõ hơn sự khốc liệt của chiến tranh. Bom đạn có thể cày nát mặt đường, nhưng sau mỗi trận đánh, bộ đội, thanh niên xung phong, công nhân giao thông và nhân dân lại lao ra san lấp hố bom, giữ cho đoàn xe tiếp tục hướng về tiền tuyến. “Máu có thể đổ, đường không thể tắc” đã trở thành lời thề được viết bằng tuổi xuân của cả một thế hệ.

Mạch tri ân của một trường đại học không chỉ hướng về những chiến trường. Chiều 25/7, đoàn đến nơi an nghỉ của NGND.GS.TS Nguyễn Chiến, nguyên Trưởng khoa Công trình, nguyên Viện trưởng Viện Kỹ thuật Công trình. Phần lớn thành viên trong đoàn từng là học trò, đồng nghiệp hoặc những cán bộ được thầy dìu dắt, bồi dưỡng để tiếp tục sự nghiệp đào tạo, nghiên cứu khoa học và phục vụ đất nước.

Trước nơi thầy yên nghỉ, những học trò đã trưởng thành báo cáo với thầy về công việc, về sự phát triển của Nhà trường và về việc Chi hội Cựu sinh viên tại Hà Tĩnh vừa được kiện toàn. Đó không phải một nghi thức hành chính, mà giống như cuộc trò chuyện giữa những người học trò với người thầy kính yêu. Thầy không còn trực tiếp đứng trên bục giảng, nhưng tri thức, nhân cách và tinh thần trách nhiệm mà thầy trao truyền vẫn tiếp tục hiện diện trong công việc của các thế hệ kế cận.

Hành trình tri ân từ mái trường đến những miền đất thiêng 

PGS.TS Nguyễn Hữu Huế, Phó Bí thư Đảng ủy, Phó Hiệu trưởng thường trực Nhà trường cùng đoàn lắng nghe ông Nguyễn Trọng Chiến (áo kẻ xanh bên phải) – anh trai liệt sĩ Nguyễn Trọng Thắng chia sẻ về quá trình học tập, chiến đấu và sự hy sinh của liệt sĩ Nguyễn Trọng Thắng

Hành trình miền trung khép lại, nhưng hoạt động đền ơn đáp nghĩa vẫn được tiếp nối ngay trong ngày 27/7. Đoàn Trường Đại học Thủy lợi do PGS.TS Nguyễn Hữu Huế dẫn đầu đã đến dâng hương liệt sĩ Nguyễn Trọng Thắng, cựu sinh viên lớp K12T; đồng thời đoàn công tác thăm Thượng tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Văn Xuân, cựu sinh viên khóa 8, lớp 8Đ, ngành Thủy điện.

Hành trình tri ân từ mái trường đến những miền đất thiêng 

Anh hùng LLVTND Trần Văn Xuân gửi tặng Nhà trường bằng tốt nghiệp và một số ảnh để lưu trữ tại Phòng truyền thống

Tháng 8/1970, khi đang là sinh viên năm thứ năm và chuẩn bị làm đồ án tốt nghiệp, chàng sinh viên Trần Văn Xuân đã gác lại việc học, tình nguyện nhập ngũ. Cuộc gặp với người cựu sinh viên – chiến sĩ trở về từ chiến tranh và chuyến thăm gia đình người đồng đội đã hy sinh cùng truyền đi một thông điệp: tri ân không chỉ là tưởng nhớ người đã khuất, mà còn là chăm lo người đang sống, trân trọng những nhân chứng đã mang trong mình ký ức và thương tích của chiến tranh.

Những câu chuyện ấy đã vượt khỏi phạm vi của các chuyến đi và tiếp tục lan tỏa mạnh mẽ trên không gian số. Theo dữ liệu Facebook các trang của nhà trường, 10 nội dung trọng tâm đăng trên fanpage chính về hoạt động tri ân, về nguồn trong khoảng thống kê thời gian vừa qua đã có 437.248 lượt xem, 192.820 lượt tiếp cận, 5.521 lượt cảm xúc, bình luận, chia sẻ và 31.929 lượt nhấp.

Bài viết về cuộc trở về bên NGND.GS.TS Nguyễn Chiến ghi nhận 123.342 lượt xem và gần 70 nghìn lượt tiếp cận. Video kể về liệt sĩ Nguyễn Kỳ Sơn và cuốn nhật ký còn mãi với thời gian đạt 107.965 lượt xem. Bài tri ân các thế hệ cựu sinh viên – chiến sĩ đạt hơn 42 nghìn lượt xem; câu chuyện thăm gia đình liệt sĩ Nguyễn Kỳ Sơn đạt gần 40 nghìn lượt xem; nội dung mở đầu hành trình tại Khu tưởng niệm Đại tướng Võ Nguyên Giáp đạt hơn 38 nghìn lượt xem.

Nhưng giá trị của những con số không nằm ở quy mô hiển thị. Mỗi lượt xem là một lần người đọc dừng lại trước câu chuyện lịch sử; mỗi lượt chia sẻ là thêm một lần tên tuổi người lính, liệt sĩ và người thầy được nhắc nhớ. Trong những bình luận là ký ức của đồng đội, cựu sinh viên, thân nhân liệt sĩ và cả những người chưa từng học tại Trường nhưng tìm thấy sự đồng cảm trong nghĩa tình Thủy lợi.

Nhìn lại toàn bộ chuỗi hoạt động, có thể thấy công tác tri ân tại Trường Đại học Thủy lợi không phải những sự kiện rời rạc được tổ chức theo mùa. Từ chăm lo người học thuộc diện chính sách, gặp gỡ và ghi danh cựu sinh viên – chiến sĩ, hỗ trợ công trình tưởng niệm, dâng hương tại các địa chỉ đỏ, thăm gia đình liệt sĩ, người có công, đến gìn giữ nhật ký, kỷ vật và lan tỏa câu chuyện trên không gian số, tất cả đang tạo thành một dòng chảy có sự tiếp nối.

Đó là dòng chảy của lòng biết ơn, nơi truyền thống dân tộc gặp gỡ bản sắc của một mái trường từng có hàng nghìn sinh viên khoác áo lính. Đó cũng là phương thức giáo dục giàu sức thuyết phục, bởi lịch sử không chỉ được truyền đạt qua bài giảng, mà hiện lên bằng những gương mặt, những cuốn nhật ký, những tấm bia và những cuộc đời có thật.

Tri ân không chỉ là cúi đầu trước những người đã ngã xuống. Tri ân còn là chăm lo người đang sống, lưu giữ ký ức, trao truyền lịch sử và biến lòng biết ơn thành trách nhiệm học tập, lao động, nghiên cứu, cống hiến.

Từ tiếng chuông giữa đại ngàn Trường Sơn, giông gió trên Thành cổ, những nén hương trước mộ 10 cô gái Đồng Lộc đến cái bắt tay ấm áp trong căn nhà gia đình liệt sĩ, mạch nguồn ấy tiếp tục nhắc nhở các thế hệ người Thủy lợi rằng quá khứ không ở lại phía sau. Quá khứ đang hiện diện trong cách mỗi người sống và trong trách nhiệm cùng nhau xây dựng một tương lai xứng đáng với những hy sinh đã làm nên hòa bình hôm nay.

Bình Dương